风霜吟

宋代 邵雍
见风而靡者草也,见霜而殒者赤草也。 见风而鸣者松也,见霜而凌者亦松也。 见风而靡,见霜而伤, 焉能为有,焉有为亡。
jiàn fēng ér zhě cǎo   jiàn shuāng ér yǔn zhě chì cǎo  
jiàn fēng ér míng zhě sōng   jiàn shuāng ér líng zhě sōng  
jiàn fēng ér   jiàn shuāng ér shāng  
yān néng wéi yǒu   yān yǒu wéi wáng