冯氏书斋小松二首

唐代 王贞白
孤根生远岳,移植翠枝添。自秉雪霜操,任他蜂蝶嫌。 微阴连迥竹,清韵入疏帘。耸势即空碧,时人看莫厌。 得地已经岁,清音昼夜闻。根涵旧山土,叶间近溪云。 野鹤望长远,庭花笑不群。须知摇落后,众木始能分。
gēn shēng yuǎn yuè   zhí cuì zhī tiān bǐng xuě shuāng cāo   rèn fēng dié xián
wēi yīn lián jiǒng zhú   qīng yùn shū lián sǒng shì kōng   shí rén kàn yàn
de jīng suì   qīng yīn zhòu wén gēn hán jiù shān   jiān jìn yún
wàng cháng yuǎn   tíng huā xiào qún zhī yáo luò hòu   zhòng shǐ néng fēn