奉使道中五言长韵

宋代 欧阳修
初旭瑞霞烘,都门祖帐供。 亲持使者节,晓出大明宫。 城阙青烟起,楼台白雾中。 绣鞯骄跃跃,貂袖紫蒙蒙。 朔野惊飙惨,边城画角雄。 过桥分一水,回首羡南鸿。 地里山川隔,天文日月同。 儿童能走马,妇女亦腰弓。 度险行愁失,盘高路欲穷。 山深闻唤鹿,林黑自生风。 松壑寒逾响,冰溪咽复通。 望平愁驿◇,野旷觉天。 穹骏足来山北,轻禽出海东。 合围飞走尽,移帐水泉空。 讲信邻方睦,尊贤礼亦隆。 斫冰烧酒赤,冻脍缕霜红。 白草经春在,黄沙尽日蒙。 新年风渐变,归路雪初融。 祗事须强力,嗟予乃病翁。 深◇汉苏武,归国不论功。
chū ruì xiá hōng   dōu mén zhàng gōng  
qīn chí shǐ 使 zhě jié   xiǎo chū míng gōng  
chéng què qīng yān   lóu tái bái zhōng  
xiù jiān jiāo yuè yuè   diāo xiù méng méng  
shuò jīng biāo cǎn   biān chéng huà jiǎo xióng  
guò qiáo fēn shuǐ   huí shǒu xiàn nán hóng 鸿  
shān chuān   tiān wén yuè tóng  
ér tóng néng zǒu   yāo gōng  
xiǎn xíng chóu shī   pán gāo qióng  
shān shēn wén huàn 鹿   lín hēi shēng fēng  
sōng hán xiǎng   bīng yàn tōng  
wàng píng chóu 驿     kuàng jué tiān  
qióng jùn lái shān běi   qīng qín chū hǎi dōng  
wéi fēi zǒu jǐn   zhàng shuǐ quán kōng  
jiǎng xìn lín fāng   zūn xián lóng  
zhuó bīng shāo jiǔ chì   dòng kuài shuāng hóng  
bái cǎo jīng chūn zài   huáng shā jìn méng  
xīn nián fēng jiàn biàn   guī xuě chū róng  
zhī shì qiáng   jiē nǎi bìng wēng  
shēn   hàn   guī guó lùn gōng