奉使道中寄育王山长老常坦

宋代 王安石
道人少贾海上游,海舶破散身沈浮。 抱金满箧人所寄,吹簸偶得还中州。 臝身归金不受报,秖取斗酒相献酬。 欢娱慈母终一世,脱弃妻子藏岩幽。 苍烟寥寥池水漫,白玉菡萏吹高秋。 夜燃柏子煮山药,忆此东望无时休。 塞垣春枯积雪溜,沙砾盛怒黄云愁。 五更匹马随雁起,想见鄮郭花今稠。 百年夸夺终一丘,世上满眼真悠悠。 寄声万里心绸缪,莫道异趣无相求。
dào rén shǎo jiǎ hǎi shàng yóu   hǎi sàn shēn shěn
bào jīn mǎn qiè rén suǒ   chuī ǒu hái zhōng zhōu
luǒ shēn guī jīn shòu bào   zhī dǒu jiǔ xiāng xiàn chóu
huān zhōng shì   tuō cáng yán yōu
cāng yān liáo liáo chí shuǐ màn   bái hàn dàn chuī gāo qiū
rán bǎi zhǔ shān yao   dōng wàng shí xiū
sāi yuán chūn xuě liū   shā shèng huáng yún chóu
gēng suí yàn   xiǎng jiàn mào guō huā jīn chóu
bǎi nián kuā duó zhōng qiū   shì shàng mǎn yǎn zhēn yōu yōu
shēng wàn xīn chóu móu   dào xiāng qiú