沣上寄幼遐

唐代 韦应物
寂寞到城阙,惆怅返柴荆。端居无所为,念子远徂征。 夏昼人已息,我怀独未宁。忽从东斋起,兀兀寻涧行。 罥挂丛榛密,披玩孤花明。旷然西南望,一极山水情。 周览同游处,逾恨阻音形。壮图非旦夕,君子勤令名。 勿复久留燕,蹉跎在北京。
dào chéng què   chóu chàng fǎn chái jīng duān suǒ wéi   niàn zi yuǎn zhēng
xià zhòu rén   huái 怀 wèi níng cóng dōng zhāi   xún jiàn xíng
juàn guà cóng zhēn   wán huā míng kuàng rán 西 nán wàng   shān shuǐ qíng
zhōu lǎn tóng yóu chù   hèn yīn xíng zhuàng fēi dàn   jūn zi qín lìng míng
jiǔ liú yàn   cuō tuó zài běi jīng