风入松·一宵风雨送春归

宋代 康与之
一宵风雨送春归。绿暗红稀。画楼尽日凭阑意,与谁同捻花枝。门外蔷薇开也,枝头梅子酸时。 
 玉人应是数归期。翠敛愁眉。塞鸿不到双鱼远,恨楼前、流水难西。新恨欲题红叶,东风满院花飞。
 
xiāo fēng sòng chūn guī 绿 àn hóng huà lóu jìn píng lán   shuí tóng niǎn huā zhī mén wài qiáng wēi kāi   zhī tóu méi zi suān shí
  &   #   1   3   ; &# 13; rén yìng shì shù guī cuì liǎn chóu méi 鸿 sāi hóng dào shuāng   yuǎn hèn lóu qián liú 西 shuǐ nán xīn hèn   hóng dōng fēng mǎn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;