风入松·一帆江上暮潮平

宋代 吴文英
一帆江上暮潮平。骑鹤过瑶京。湘波山色青天外,红香荡、玉佩东丁。西圃仍圆夜月,南风微弄秋声。阿咸才俊玉壶冰。王母最怜生。万年枝上千年叶,垂杨鬓、春共青青。连唤碧筒传酒,云回一曲双成。
fān jiāng shàng cháo píng guò yáo jīng xiāng shān qīng tiān wài   hóng xiāng dàng pèi dōng dīng 西 réng yuán yuè   nán fēng wēi nòng qiū shēng ā xián cái jùn bīng wáng zuì lián shēng wàn nián zhī shàng qiān nián   chuí yáng bìn chūn gòng qīng qīng lián huàn tǒng chuán jiǔ   yún huí shuāng chéng