风入松·橐泉梦断夜初长

宋代 刘克庄
橐泉梦断夜初长。别馆凄凉。细思二十年前事,叹人琴、已矣俱亡。改尽潘郎鬓发,消残荀令衣香。多年布被冷如霜。到处同床。箫声一去无消息,但回首、天海茫茫。旧日风烟草树,而今总断人肠。
tuó quán mèng duàn chū zhǎng bié guǎn liáng èr shí nián qián shì   tàn rén qín wáng gǎi jǐn pān láng bìn   xiāo cán xún lìng xiāng duō nián bèi lěng shuāng dào chù tóng chuáng xiāo shēng xiāo xi   dàn huí shǒu tiān hǎi máng máng jiù fēng yān cǎo shù   ér jīn zǒng duàn rén cháng