风入松 听雨
小廊夜雨最难听,听得梦离衾。同人飘过千山后,又归来、断壁孤灯。
可是归来便好?只因无处留魂。
而今更不管昏晨,一坐到前生。前生定是蓬方物,便前生、也只飘零。
好笑泡桐纷落,明朝敢掇残英?
xiǎo
小
láng
廊
yè
夜
yǔ
雨
zuì
最
nán
难
tīng
听
,
tīng
听
dé
得
mèng
梦
lí
离
qīn
衾
。
。
tóng
同
rén
人
piāo
飘
guò
过
qiān
千
shān
山
hòu
后
,
yòu
又
guī
归
lái
来
、
、
duàn
断
bì
壁
gū
孤
dēng
灯
。
。
kě
可
shì
是
guī
归
lái
来
biàn
便
hǎo
好
?
zhǐ
只
yīn
因
wú
无
chǔ
处
liú
留
hún
魂
。
。
ér
而
jīn
今
gèng
更
bù
不
guǎn
管
hūn
昏
chén
晨
,
yī
一
zuò
坐
dào
到
qián
前
shēng
生
。
。
qián
前
shēng
生
dìng
定
shì
是
péng
蓬
fāng
方
wù
物
,
biàn
便
qián
前
shēng
生
、
、
yě
也
zhǐ
只
piāo
飘
líng
零
。
。
hǎo
好
xiào
笑
pāo
泡
tóng
桐
fēn
纷
luò
落
,
míng
明
cháo
朝
gǎn
敢
duō
掇
cán
残
yīng
英
?