风入松·兰舟高荡涨波凉

宋代 吴文英
兰舟高荡涨波凉。愁被矮桥妨。暮烟疏雨西园路,误秋娘、浅约宫黄。还泊邮亭唤酒,旧曾送客斜阳。蝉声空曳别枝长。似曲不成商。御罗屏底翻歌扇,忆西湖、临水开窗。和醉重寻幽梦,残衾已断熏香。
lán zhōu gāo dàng zhǎng liáng chóu bèi ǎi qiáo fáng yān shū 西 yuán   qiū niáng qiǎn yuē gōng huáng hái yóu tíng huàn jiǔ   jiù céng sòng xié yáng chán shēng kōng bié zhī zhǎng shì chéng shāng luó píng fān shàn   西 lín shuǐ kāi chuāng zuì zhòng xún yōu mèng   cán qīn duàn xūn xiāng