风入松 江南秋早,丛桂未华,连雨困人,大似熟梅天气,吴侬呼为木樨蒸,赋此以志清异。

清代 郑文焯
古帘烟雨过梅黄。又坐秋乡。梦痕绿满西风树,未花开、先断人肠。 记向蕊宫亲折,姓名湿了天香。 翠阴楼阁澹金装。小麝吹凉。玉娘偷得潇潇谱,染吴丝、弹作清商。 一霎牵情主袖,几回消泪钿筐。
lián yān guò méi huáng yòu zuò qiū xiāng mèng hén mǎn 绿 fēng shù 西 wèi huā   kāi xiān duàn rén cháng        
xiàng ruǐ gōng qīn zhé   xìng míng shī 湿 le tiān xiāng  
cuì yīn lóu dàn jīn zhuāng xiǎo shè chuī liáng niáng tōu xiāo xiāo rǎn   dàn zuò qīng shāng        
shà qiān qíng zhǔ xiù   huí xiāo lèi diàn kuāng