风入松 唤春

明代 俞彦
唤春春总不回眸。只索休休。燕成翁媪莺成叟。更堪雨惨风愁。 一夜香魂无处,原来都在根头。 匆匆因甚逝波流。容易拌丢。艳阳如绣天如酒,恁般下得忙收。 赖有情人慰我,绿肥也亚红稠。
huàn chūn chūn zǒng huí móu zhǐ suǒ xiū xiū yàn chéng wēng ǎo yīng chéng sǒu gèng kān cǎn fēng chóu
xiāng hún chǔ   yuán lái dōu zài gēn tóu
cōng cōng yīn shén shì liú róng bàn diū yàn yáng xiù tiān jiǔ   rèn bān xià de máng shōu
lài yǒu qíng rén wèi   绿 féi hóng chóu