风入松·爱闲能有几人来

宋代 张俨
爱闲能有几人来。松下独徘徊。清虚冷淡神仙事,笑名场、多少尘埃。漱齿石边危坐,洗心易里舒怀。划然长啸白云堆。更待月明□。一瓢春水山中饮,喜无人、踏破苍苔。开了桃花半树,此游不是天台。
ài xián néng yǒu rén lái sōng xià pái huái qīng lěng dàn shén xiān shì   xiào míng chǎng duō shǎo chén āi shù chǐ 齿 shí biān wēi zuò   xīn shū huái 怀 huá rán cháng xiào bái yún duī gèng dài yuè míng   piáo chūn shuǐ shān zhōng yǐn   rén cāng tái kāi le táo huā bàn shù   yóu shì tiān tāi