风入松

明代 释宗泐
高堂初宵山月明,长松飗飗奏清声。清声希微坐独听,援琴细意写得成。 调弦转轸声方起,忽觉松风生绕指。更深鬼哭岩前云,夜半龙吟泽中水。 一弹一奏声缓促,有似松风时断续。含商流徵清复哀,能使幽人听不足。 听不足,琴忽罢。此时寂寂松无风,明月满天凉露下。
gāo táng chū xiāo shān yuè míng   cháng sōng liú liú zòu qīng shēng qīng shēng wēi zuò tīng   yuán qín xiě chéng
tiáo xián zhuǎn zhěn shēng fāng   jué sōng fēng shēng rào zhǐ gēng shēn guǐ yán qián yún   bàn lóng yín zhōng shuǐ
dàn zòu shēng huǎn   yǒu sōng fēng shí duàn hán shāng liú zhǐ qīng āi   néng shǐ 使 yōu rén tīng
tīng   qín shí sōng fēng   míng yuè mǎn tiān liáng xià