风入松
独携远足走萧霜,冻裂破琴囊。嵯峨万里清秋路,凭一鸟、远送穷荒。
断水横山老柳,从天到地残阳。
枕苔一梦怪黄粱,何处是吾乡?鬓边旖旎惊轻露,挥不去、滴入眸眶。
驻苇灰乌点点,攀天白草茫茫。
dú
独
xié
携
yuǎn
远
zú
足
zǒu
走
xiāo
萧
shuāng
霜
,
dòng
冻
liè
裂
pò
破
qín
琴
náng
囊
。
。
cuó
嵯
é
峨
wàn
万
lǐ
里
qīng
清
qiū
秋
lù
路
,
píng
凭
yī
一
niǎo
鸟
、
、
yuǎn
远
sòng
送
qióng
穷
huāng
荒
。
。
duàn
断
shuǐ
水
héng
横
shān
山
lǎo
老
liǔ
柳
,
cóng
从
tiān
天
dào
到
dì
地
cán
残
yáng
阳
。
。
zhěn
枕
tái
苔
yī
一
mèng
梦
guài
怪
huáng
黄
liáng
粱
,
hé
何
chǔ
处
shì
是
wú
吾
xiāng
乡
?
bìn
鬓
biān
边
yǐ
旖
nǐ
旎
jīng
惊
qīng
轻
lù
露
,
huī
挥
bù
不
qù
去
、
、
dī
滴
rù
入
móu
眸
kuàng
眶
。
。
zhù
驻
wěi
苇
huī
灰
wū
乌
diǎn
点
diǎn
点
,
pān
攀
tiān
天
bái
白
cǎo
草
máng
茫
máng
茫
。
。