风入松

唐代 皎然
西岭松声落日秋,千枝万叶风飗飗.美人援琴弄成曲, 写得松间声断续。声断续,清我魂。流波坏陵安足论, 美人夜坐月明里。含少商兮点清徵,风何凄兮飘飘。 搅寒松兮又夜起。夜未央,曲何长,金徽更促声泱泱。 何人此时不得意,意苦弦悲闻客堂。
西 lǐng sōng shēng luò qiū   qiān zhī wàn fēng liú liú   . měi rén yuán qín nòng chéng  
xiě sōng jiān shēng duàn shēng duàn   qīng hún liú huài líng ān lùn  
měi rén zuò yuè míng hán shǎo shāng diǎn qīng zhǐ   fēng piāo piāo
jiǎo hán sōng yòu wèi yāng   zhǎng   jīn huī gèng shēng yāng yāng
rén shí   xián bēi wén táng