风人一绝

宋代 孔平仲
须烦玉手自操刀,便趁槐芽作冷淘。剩泼葱油抹羊肉,不嫌潇洒爱萧骚。
fán shǒu cāo dāo   biàn 便 chèn huái zuò lěng táo shèng cōng yóu yáng ròu   xián xiāo ài xiāo sāo