风人体

唐代 曹邺
出门行一步,形影便相失。何况大堤上,骢马如箭疾。 夜夜如织妇,寻思待成匹。郎只不在家,在家亦如出。 将金与卜人,谲道远行吉。念郎缘底事,不具天与日。
chū mén xíng   xíng yǐng biàn 便 xiāng shī kuàng shàng   cōng jiàn
zhī   xín dài chéng láng zhǐ zài jiā   zài jiā chū
jiāng jīn rén   jué dào yuǎn xíng niàn láng yuán shì   tiān