凤栖梧

宋代 杜安世
任在芦花最深处。浪静风恬,又泛轻舟去。去到滩头遇俦侣。散唱狂歌鱼未取。 不把身心干时务。一副轮竿,莫笑闲家具。待拟观光佐明主。将甚医他民病苦。
rèn zài huā zuì shēn chù làng jìng fēng tián   yòu fàn qīng zhōu dào tān tóu chóu sàn chàng kuáng wèi
shēn xīn gàn shí lún gān 竿   xiào xián jiā dài guān guāng zuǒ míng zhǔ jiāng shén mín bìng