风琴

宋代 楼钥
渊明有琴本无弦,白傅偏喜听人弹。 不如空中风度曲,随风往来声断续。 非宫非商从君听,不中律吕无亏成。 大如角韵来孤城,细似蚓窍苍蝇声。 华亭夜鹤圆吭清,颤动长引寒蝉鸣。 或疑凤咮叫霄汉,又恐仙佩云中行。 使其似曲无别调,安得自在声泠泠。 蛙喧尚谓胜鼓吹,牛鸣犹以黄钟称。 丝不如竹亦漫语,赖此七窍俱珑玲。 幽人院静新凉生,八风不问来纵横。 短簟六尺午睡足,仿佛神来传广陵。
yuān míng yǒu qín běn xián   bái piān tīng rén dàn  
kōng zhòng fēng   suí fēng wǎng lái shēng duàn  
fēi gōng fēi shāng cóng jūn tīng   zhōng kuī chéng  
jiǎo yùn lái chéng   shì yǐn qiào cāng ying shēng  
huá tíng yuán kēng qīng   chàn dòng cháng yǐn hán chán míng  
huò fèng zhòu jiào xiāo hàn   yòu kǒng xiān pèi yún zhōng háng  
shǐ 使 shì bié diào   ān zai shēng líng líng  
xuān shàng wèi shèng chuī   niú míng yóu huáng zhōng chēng  
zhú màn   lài qiào lóng líng  
yōu rén yuàn jìng xīn liáng shēng   fēng wèn lái zòng héng  
duǎn diàn liù chǐ shuì   fǎng 仿 shén lái chuán guǎng 广 líng