风琴

唐代 贯休
至境心为造化功,一枝青竹四弦风。 寥寥双耳更深后,如在缑山明月中。
zhì jìng xīn wèi zào huà gōng   zhī qīng zhú xián fēng
liáo liáo shuāng ěr gēng shēn hòu   zài gōu shān míng yuè zhōng