风落

宋代 韩淲
风落摇窗牖,烟垂暗屋檐。漫空时衮衮,洒迥复纤纤。 著柳真堪折,迷花自可粘。春前一尺雪,农事不须占。
fēng luò yáo chuāng yǒu   yān chuí àn yán màn kōng shí gǔn gǔn   jiǒng xiān xiān    
zhù liǔ zhēn kān zhé   huā zhān chūn qián chǐ xuě nóng   shì zhàn