风流子 自笑

明代 王夫之
老夫无藉处,问今古、更有几人知。把红霞揉碎,挼成火枣,玉露团合,酿就冰梨。 饱餐罢、擎篮盛夜月,添炭煮冰凘。一掐中天,星随指落,还从残腊,花促春归。 秋风落叶里,扪碧霄、敲响玻瓈。大笑天翁白雀,输我偷骑。 金弹惊开,幽窗啼鸟,玉笙唤起,茅店荒鸡。且殷勤属望,绝调钟期。
lǎo jiè chù   wèn jīn gèng yǒu rén zhī hóng xiá róu suì ruá chéng   huǒ zǎo   tuán niàng jiù   bīng      
bǎo cān qíng lán shèng yuè tiān   tàn zhǔ bīng qiā zhōng tiān xīng suí   zhǐ luò hái cóng   cán huā   chūn guī      
qiū fēng luò   mén xiāo qiāo xiǎng xiào tiān wēng bái què shū   tōu      
jīn dàn jīng kāi   yōu chuāng niǎo   shēng huàn   máo diàn huāng qiě yīn qín zhǔ wàng jué   diào zhōng