风流子  咏草

明代 刘基
雪尽水平津,萋萋处、风景最愁人。想金勒未归,绣帏深闭,玉颜自老,芳意徒新。 送日挽烟千万里,迤逦际苍旻。蜀魄叫迷,楚魂思殢,碧云如梦,眉黛空颦。 凄凉长门殿,飞花与清泪,共滴华茵。惟有乱萤时来,夕砌相亲。 恨此身不化,柔条弱蔓,暗随灵雨,得到枫宸。窗掩黄昏,一生几度青春。
xuě jǐn shuǐ píng jīn   chù fēng jǐng zuì chóu rén xiǎng jīn wèi guī xiù wéi   shēn yán   lǎo fāng   xīn      
sòng wǎn yān qiān wàn   cāng mín shǔ jiào chǔ   hún   yún mèng méi   dài kōng pín    
liáng cháng mén diàn 殿   fēi huā qīng lèi   gòng huá yīn wéi yǒu luàn yíng shí lái   xiāng qīn    
hèn shēn huà   róu tiáo ruò màn   àn suí líng   dào fēng chén chuāng yǎn huáng hūn   shēng qīng chūn