风流子(行乐)

宋代 谢懋
少年多行乐,方豪健、何处不嬉游。记情逐艳波,暖香斜径,醉摇鞭影,扑絮青楼。难忘是,笑歌偏婉娩,乡号得温柔。娇雨娱云,旋宽衣带,剩风残月,都在眉头。一成憔悴损,人惊怪,空自引镜堪羞。谁念短封难托,征雁虚浮。念夜寒灯火,懒寻前梦,满窗风雨,供断闲愁。情到不堪言处,却悔风流。
shào nián duō xíng   fāng háo jiàn chǔ yóu qíng zhú yàn   nuǎn xiāng xié jìng   zuì yáo biān yǐng   qīng lóu nán wàng shì   xiào piān wǎn wǎn   xiāng hào wēn róu jiāo yún   xuán kuān dài   shèng fēng cán yuè   dōu zài méi tóu chéng qiáo cuì sǔn   rén jīng guài   kōng yǐn jìng kān xiū shuí niàn duǎn fēng nán tuō   zhēng yàn niàn hán dēng huǒ   lǎn xún qián mèng   mǎn chuāng fēng   gòng duàn xián chóu qíng dào kān yán chù   què huǐ fēng liú