风流子 落花

清代 龚翔麟
冶白倡红渐怯。软衬香蹄蹀躞。罗袜底,綵绷边,看去唾绒无别。 风末。飘忽。认了惊飞蝴蝶。
bái chàng hóng jiàn qiè ruǎn chèn xiāng dié xiè luó   cǎi bēng biān   kàn tuò róng bié
fēng piāo rèn le jīng fēi dié