风流子 春感

明代 王夫之
春光又到也,全不惜、霜鬓不禁愁。问归飞双雁,江南塞北,冰融风软,何处堪留? 莫轻弃、鱼波翻縠皱,鹭影挂银钩。但爱风高,黄沙眯目,为贪月冷,白草含秋。 垂杨摇荡处,绾不住、绿水去悠悠。饶有荇牵翠带,难系浮沤。 看彻踏青,眉皆黛蹙,相逢折柳,泪总珠偷。叹千金春价,一刻难酬。
chūn guāng yòu dào   quán shuāng bìn jīn chóu wèn guī fēi shuāng yàn jiāng nán   sài běi bīng róng   fēng ruǎn chǔ   kān liú      
qīng fān zhòu   yǐng guà yín gōu dàn ài fēng gāo huáng shā   wèi tān   yuè lěng bái cǎo   hán qiū      
chuí yáng yáo dàng chù   wǎn zhù shuǐ 绿 yōu yōu ráo yǒu xìng qiān cuì dài nán   ōu      
kàn chè qīng   méi jiē dài   xiāng féng zhé liǔ   lèi zǒng zhū tōu tàn qiān jīn chūn jià   nán chóu