风流子

宋代 王千秋
同云垂六幕,啼乌静、风御玉妃寒。渐声入钓蓑,色侵书幌,似花如絮,结阵成团。倦游客,一番诗思苦,无算酒肠宽。黄竹调悲,绮衾人马岂堪梅蕊,索笑巡檐。 一杯知谁劝,空搔首、还是忆旧青毡。问素娥早晚,光射江干。待醉披鹤氅,高吟冰柱,剡溪何妨,乘兴空还。只恐橹声咿轧,栖鸟难安。
tóng yún chuí liù   jìng fēng fēi hán jiàn shēng diào suō   qīn shū huǎng   shì huā   jié zhèn chéng tuán juàn yóu   fān shī   suàn jiǔ cháng kuān huáng zhú diào bēi   qīn rén kān méi ruǐ   suǒ xiào xún yán
bēi zhī shuí quàn   kōng sāo shǒu hái shì jiù qīng zhān wèn é zǎo wǎn   guāng shè jiāng gān dài zuì chǎng   gāo yín bīng zhù   shàn fáng   chéng xìng kōng hái zhǐ kǒng shēng zhá   niǎo nán ān