风流子

宋代 毛幵
新禽初弄舌,东郊外、催尔踏青期。渐晴滟翠漪,惠风骀荡,暖蒸红雾,淑景辉迟。粉墙外,杏花无限笑,杨柳不胜垂。闲里岁华,但惊萧索,老来心赏,尤惜芳菲。 平生歌酒地,空回首,惆怅触绪沾衣。谁见素琴翻恨,青镜留悲。念千里云遥,暮天长短,十年人杳,流水东西。惟有寄情芳草,依旧萋萋。
xīn qín chū nòng shé   dōng jiāo wài cuī ěr qīng jiàn qíng yàn cuì   huì fēng dài dàng   nuǎn zhēng hóng   shū jǐng huī chí fěn qiáng wài   xìng huā xiàn xiào   yáng liǔ shèng chuí xián suì huá   dàn jīng xiāo suǒ   lǎo lái xīn shǎng   yóu fāng fēi
píng shēng jiǔ   kōng huí shǒu   chóu chàng chù zhān shuí jiàn qín fān hèn   qīng jìng liú bēi niàn qiān yún yáo   tiān cháng duǎn   shí nián rén yǎo   liú shuǐ dōng 西 wéi yǒu qíng fāng cǎo   jiù