风流子

宋代 蔡伸
韶华惊晼晚,青春老、倦客惜年芳。庭樾荫浓,半藏莺语,畹兰花减,时有蜂忙。粉墙低,嫩岚滋翠葆,零露湿残妆。风暖昼长,柳绵吹尽,淡烟微雨,梅子初黄。 洛浦音容远,书空漫惆怅,往事悲凉。无奈锦鳞杳杳,不渡横塘。念蝴蝶梦回,子规声里,半窗斜月,一枕余香。拟待自宽,除非铁做心肠。
sháo huá jīng wǎn wǎn   qīng chūn lǎo juàn nián fāng tíng yuè yīn nóng   bàn cáng yīng   wǎn lán huā jiǎn   shí yǒu fēng máng fěn qiáng   nèn lán cuì bǎo   líng shī 湿 cán zhuāng fēng nuǎn zhòu zhǎng   liǔ mián chuī jǐn   dàn yān wēi   méi zi chū huáng
luò yīn róng yuǎn   shū kōng màn chóu chàng   wǎng shì bēi liáng nài jǐn lín yǎo yǎo   héng táng niàn dié mèng huí   guī shēng   bàn chuāng xié yuè   zhěn xiāng dài kuān   chú fēi tiě zuò xīn cháng