风流子

清代 严绳孙
荀郎伤逝后,魂销尽、蓦地见倾城。正梅粉乍舒,旧家门巷,柳丝斜亸,别样才情。 更几度,玉钗寒拨火,银甲夜调筝。斗帐珠莹,檀心偷展,凤灯香灺,花睡难成。 无端将去也,人何处梦里,应唤卿卿。空记鹅儿酒暖,杏子衫清。 怕油壁西陵,雨僝风僽,美人南浦,绿怨红惊。为待兰舟催发,重听流莺。
xún láng shāng shì hòu   hún xiāo jǐn jiàn qīng chéng zhèng méi fěn zhà shū   jiù jiā mén xiàng   liǔ xié duǒ   bié yàng cái qíng
gèng   chāi hán huǒ   yín jiǎ diào zhēng dǒu zhàng zhū yíng   tán xīn tōu zhǎn   fèng dēng xiāng xiè   huā shuì nán chéng
duān jiāng   rén chǔ mèng   yīng huàn qīng qīng kōng é ér jiǔ nuǎn   xìng zi shān qīng
yóu 西 líng   chán fēng zhòu   měi rén nán   绿 yuàn hóng jīng wèi dài lán zhōu cuī   zhòng tīng liú yīng