风流子

宋代 王泳祖
东风长是客,帘栊静、燕子一双飞。看花坞日高,翠阴护晓,柳塘风细,绿涨浮漪。肠断处,渭城春树远,江国暮云低。芳径听莺,暗惊心事,画檐闻鹊,试卜归期。 小楼凝伫地,疏窗下,几度对说相思。记得菱花交照,素手曾携。有新恨两眉,向谁说破,芳心一点,惟我偏知。休为多情瘦却,重有来时。
dōng fēng cháng shì   lián lóng jìng yàn zi shuāng fēi kàn huā gāo   cuì yīn xiǎo   liǔ táng fēng   绿 zhǎng cháng duàn chù   wèi chéng chūn shù yuǎn   jiāng guó yún fāng jìng tīng yīng   àn jīng xīn shì   huà yán wén què   shì bo guī
xiǎo lóu níng zhù   shū chuāng xià   duì shuō xiāng de líng huā jiāo zhào   shǒu céng xié yǒu xīn hèn liǎng méi   xiàng shuí shuō   fāng xīn diǎn   wéi piān zhī xiū wèi duō qíng shòu què   zhòng yǒu lái shí