风流子

宋代 孙惟信
三叠古阳关。轻寒噤、清月满征鞍。记玉笋揽衣,翠囊亲赠,绣巾揾脸,金柳初攀。自回首,燕台云掩冉,凤阁雨阑珊。天有尽头,水无西注,鬓难留黑,带易成宽。 啼妆,东风悄,菱花在,拟倩锦字封还。应想恨蛾凝黛,慵髻堆鬟。奈情逐事迁,心随春老,梦如香冷,欢与花残。闲煞唾茸窗阁,十二屏山。
sān dié yáng guān qīng hán jìn qīng yuè mǎn zhēng ān sǔn lǎn   cuì náng qīn zèng   xiù jīn wèn liǎn   jīn liǔ chū pān huí shǒu   yàn tái yún yǎn rǎn   fèng lán shān tiān yǒu jìn tóu   shuǐ 西 zhù   bìn nán liú hēi   dài chéng kuān
zhuāng   dōng fēng qiāo   líng huā zài   qiàn jǐn fēng hái yīng xiǎng hèn é níng dài   yōng duī huán nài qíng zhú shì qiān   xīn suí chūn lǎo   mèng xiāng lěng   huān huā cán xián shā tuò rōng chuāng   shí èr píng shān