风流子

宋代 方千里
河梁携手别,临歧语,共约踏青归。自双燕再来,断无音信,海棠开了,还又参差。料此际,笑随花便面,醉骋锦障泥。不忆故园,粉愁香怨,忍教华屋,绿惨红悲。 旧家歌舞地,生疏久,尘暗凤缕罗衣。何限可怜心事,难诉欢期。但两点愁蛾,才开重敛,几行清泪,欲制还垂。争表为郎憔悴,相见方知。
liáng xié shǒu bié   lín   gòng yuē qīng guī shuāng yàn zài lái   duàn yīn xìn   hǎi táng kāi le   hái yòu cēn liào   xiào suí huā biàn 便 miàn   zuì chěng jǐn zhàng yuán   fěn chóu xiāng yuàn   rěn jiào huá   绿 cǎn hóng bēi
jiù jiā   shēng shū jiǔ   chén àn fèng luó xiàn lián xīn shì   nán huān dàn liǎng diǎn chóu é   cái kāi zhòng liǎn   xíng qīng lèi   zhì hái chuí zhēng biǎo wèi láng qiáo cuì   xiāng jiàn fāng zhī