风流子

宋代 方千里
春色遍横塘。年华巧、过雨湿残阳。正一带翠摇,嫩莎平野,万枝红滴,繁杏低墙。恼人是,燕飞盘软舞,莺语咽轻簧。还忆旧游,禁烟寒食,共追清赏,曲水流觞。 回思欢娱处,人空老,花影尚占西厢。堪惜翠眉环坐,云鬓分行。看恋柳烟光,遮丝藏絮,妒花风雨,飘粉吹香。都为酒驱歌使,应也无妨。
chūn biàn héng táng nián huá qiǎo guò shī 湿 cán yáng zhèng dài cuì yáo   nèn shā píng   wàn zhī hóng   fán xìng qiáng nǎo rén shì   yàn fēi pán ruǎn   yīng yàn qīng huáng hái jiù yóu   jìn yān hán shí   gòng zhuī qīng shǎng   shuǐ liú shāng
huí huān chù   rén kōng lǎo   huā yǐng shàng zhàn 西 xiāng kān cuì méi huán zuò   yún bìn fēn háng kàn liàn liǔ yān guāng   zhē cáng   huā fēng   piāo fěn chuī xiāng dōu wèi jiǔ shǐ 使   yīng fáng