风流子

宋代 袁去华
吴山新摇落,湖光净、鸥鹭点涟漪。望一簇画楼,记沽酒处,几多鸣橹,争趁潮归。瑞烟外,缭墙迷远近,飞观耸参差。残日衫霞,散成锦绮,怒涛推月,辗上玻璃。 西风吹残酒,重门闭,深院露下星稀。肠断凭肩私语,织锦新诗。想翠幄香消,都成闲梦素弦声苦,浑是相思。还恁强自开解,重数归期。
shān xīn yáo luò   guāng jìng ōu diǎn lián wàng huà lóu   jiǔ chù   duō míng   zhēng chèn cháo guī ruì yān wài   liáo qiáng yuǎn jìn   fēi guān sǒng cēn cán shān xiá   sàn chéng jǐn   tāo tuī yuè   niǎn shàng
西 fēng chuī cán jiǔ   chóng mén   shēn yuàn xià xīng cháng duàn píng jiān   zhī jǐn xīn shī xiǎng cuì xiāng xiāo   dōu chéng xián mèng xián shēng   hún shì xiāng hái nèn qiáng kāi jiě   chóng shù guī