奉寄子发 其二

宋代 吕南公
解于忙处用閒情,绝口多财与美名。剥啄至门方就枕,毕逋归树却催耕。 烧香事佛人俱佞,曳屣歌诗我亦清。笋蕨又芳春酒冽,相思何计可同倾。
jiě máng chù yòng xián qíng   jué kǒu duō cái měi míng zhuó zhì mén fāng jiù zhěn   guī shù què cuī gēng    
shāo xiāng shì rén nìng   shī qīng sǔn jué yòu fāng chūn jiǔ liè xiāng   tóng qīng