奉寄胡教授

宋代 岳珂
山中秋风寒刮席,忽忆无毡泮宫客。 夜长萤火一灯孤,四壁蛩声更幽寂。 文人自古常独清,强挽诗人同此盟。 饭颗山头报卓午,绛纱帐下听三更。 吾侪赋分本无二,老子新来添倦意。 入山四旬未拟回,醉后行歌复醉。 平生岩穴不作难,更原他人同此欢。 广文爱山侬待耳,虽有幽寂无侬閒。 君不见晨招在馆笑在列,楹杙昌苓竞工拙。 倦翁此事都不知,从今对酒看山嬉。
shān zhōng qiū fēng hán guā   zhān pàn gōng  
zhǎng yíng huǒ dēng   qióng shēng gèng yōu  
wén rén cháng qīng   qiáng wǎn shī rén tóng méng  
fàn shān tóu bào zhuó   jiàng shā zhàng xià tīng sān gēng  
chái fēn běn èr   lǎo zi xīn lái tiān juàn  
shān xún wèi huí   zuì hòu xíng zuì  
píng shēng yán xué zuò nán   gèng yuán rén tóng huān  
guǎng 广 wén ài shān nóng dài ěr   suī yǒu yōu nóng xián  
jūn jiàn chén zhāo zài guǎn xiào zài liè   yíng chāng líng jìng gōng zhuō  
juàn wēng shì dōu zhī   cóng jīn duì jiǔ kàn shān