冯家溪二首
穿竹寻溪到穷处,一泓寒碧澹无情。
谁令岩窦有高下,泻作潺潺鸣玉声。
chuān
穿
zhú
竹
xún
寻
xī
溪
dào
到
qióng
穷
chǔ
处
,
yī
一
hóng
泓
hán
寒
bì
碧
dàn
澹
wú
无
qíng
情
。
。
shuí
谁
lìng
令
yán
岩
dòu
窦
yǒu
有
gāo
高
xià
下
,
xiè
泻
zuò
作
chán
潺
chán
潺
míng
鸣
yù
玉
shēng
声
。
。