奉教和秋日四题 其一 秋意

唐代 王翰
黄昏帘幕雨纤纤,一段凄凉到枕边。冉冉光阴留不住,悽悽情思苦难传。 潘安有兴因他遣,宋玉多愁为此牵。争似无心随化尽,数杯閒卧钓鱼船。
huáng hūn lián xiān xiān   duàn liáng dào zhěn biān rǎn rǎn guāng yīn liú zhù   qíng nàn chuán
pān ān yǒu xīng yīn qiǎn   sòng duō chóu wèi qiān zhēng xīn suí huà jǐn   shù bēi xián diào chuán