奉教和秋日四题 其四 秋声

唐代 王翰
客窗欹枕梦难成,风入空檐爽籁生。穿过竹间金奏响,飘来松顶翠涛惊。 一声长笛吹霜急,万户清砧捣月明。不识砌蛩缘底事,向人也作不平鸣。
chuāng zhěn mèng nán chéng   fēng kōng yán shuǎng lài shēng chuān 穿 guò zhú jiān jīn zòu xiǎng   piāo lái sōng dǐng cuì tāo jīng
shēng cháng chuī shuāng   wàn qīng zhēn dǎo yuè míng shí qióng yuán shì   xiàng rén zuò píng míng