冯家女

元代 杨维桢
冯家女,绿发盘双鸦,乱离弃乡土。 聘入将军家,将军爱幸诸妇妒。 颜色粹美无疵瑕,掩鼻袭馀术,泪眼啼春华。 冯家女,昨日堂上人,今朝厕中鬼。 将军不为疑,司隶不为理。 道旁古冢生棘榛,十年孤愤何由伸?呜呼千年孤愤何由伸!
féng jiā   绿 pán shuāng   luàn xiāng  
pìn jiāng jūn jiā   jiāng jūn ài xìng zhū  
yán cuì měi xiá   yǎn shù   lèi yǎn chūn huā  
féng jiā   zuó táng shàng rén   jīn zhāo zhōng guǐ  
jiāng jūn wéi   wéi  
dào páng zhǒng shēng zhēn   shí nián fèn yóu shēn   qiān nián fèn yóu shēn