凤凰台上忆吹箫 月

清代 顾静和
寒生银粟,屋翻雪浪,璧光零乱云头。见明珠千斛,■菟如邮。 桂湿扶疏影,裁纨扇、碧衬蟾钩。北堂牖,西园飞盖,东鄙思抽。 悠悠。一声笛也,吹落了梅花,浑是悲秋。念素蛾睡起,玉锁琼楼。 剩有乘风鹏翼,好借我、骑去遨游。傲游处,冰轮碾玉,万古常浮。
hán shēng yín   fān xuě làng   guāng líng luàn yún tóu jiàn míng zhū qiān     yóu    
guì shī 湿 shū yǐng   cái wán shàn chèn chán gōu běi táng yǒu yuán   fēi 西 gài dōng   chōu      
yōu yōu shēng chuī   le méi huā hún   shì bēi qiū niàn é shuì suǒ   qióng lóu      
shèng yǒu chéng fēng péng   hǎo jiè áo yóu ào yóu chù bīng lún   niǎn wàn   cháng