凤凰台上忆吹箫 题《帝女花传奇》

清代 顾太清
散尽天花,现身为女,韶华十五芳年。奈才闻引凤,又赋离鸾。 烽火汹汹朝市,经几许雨僽风僝。最伤心,盈盈弱质,半臂刀瘢。 萧然。维摩丈室,辛苦托慈云,一榻相安。奈晨钟暮鼓,春悄秋寒。 受尽无边烦恼,消业障、天上人间。方能了、莲台恁时一笑因缘。
sàn jìn tiān huā   xiàn shēn wéi   sháo huá shí fāng nián nài cái wén yǐn fèng yòu   luán    
fēng huǒ xiōng xiōng cháo shì   jīng zhòu fēng chán zuì shāng xīn yíng   yíng ruò zhì bàn   dāo bān    
xiāo rán wéi zhàng shì xīn   tuō yún   xiāng ān nài chén zhōng chūn qiāo   qiū hán      
shòu jìn biān fán nǎo   xiāo zhàng tiān shàng rén jiān fāng néng le lián tái nèn shí xiào yīn yuán