凤凰台上忆吹箫·水国浮家

宋代 张俨
味凄然。以其号孤篷,嘱余赋之。 水国浮家,渔村古隐,浪游惯占花深。犹记得、琵琶半面,曾湿衫青。不道江空岁晚,桃叶渡、还叹飘零。因乘兴,醉梦醒时,却是山阴。 投闲倦呼俦侣,竟棹入芦花,俗客难寻。风渺渺、云拖暮雪,独钓寒清。远溯流光万里,浑错认、叶竹寰瀛。元来是、天上太乙真人。
wèi rán hào péng   zhǔ zhī
shuǐ guó jiā   cūn yǐn   làng yóu guàn zhàn huā shēn yóu de pa bàn miàn   céng shī 湿 shān qīng dào jiāng kōng suì wǎn   táo hái tàn piāo líng yīn chéng xìng   zuì mèng xǐng shí   què shì shān yīn
tóu xián juàn chóu   jìng zhào huā   nán xún fēng miǎo miǎo yún tuō xuě   diào hán qīng yuǎn liú guāng wàn   hún cuò rèn zhú huán yíng yuán lái shì tiān shàng tài zhēn rén