凤凰台上忆吹箫·千里相思

宋代 晁补之
千里相思,况无百里,何妨暮往朝还。又正是、梅初淡伫,禽未绵蛮。陌上相逢缓辔,风细细、云日斑斑。新晴好,得意未妨,行尽青山。 应携后房小妓,来为我,盈盈对舞花间。便拚了、松醪翠满,蜜炬红残。谁信轻鞍射虎,清世里、曾有人闲。都休说,帘外夜久春寒。
qiān xiāng   kuàng bǎi   fáng wǎng cháo hái yòu zhèng shì méi chū dàn zhù   qín wèi mián mán shàng xiàng féng huǎn pèi   fēng yún bān bān xīn qíng hǎo   wèi fáng   xíng jǐn qīng shān
yīng xié hòu fáng xiǎo   lái wèi   yíng yíng duì huā jiān biàn 便 pàn le sōng láo cuì mǎn   hóng cán shuí xìn qīng ān shè   qīng shì céng yǒu rén xián dōu xiū shuō   lián wài jiǔ chūn hán