凤凰台上忆吹箫(蜡梅用前韵)

宋代 侯置
浅染霓裳,轻匀汉额,巫山行雨方还。最好是、肌香蜡莹,萼嫩红干。曾见金钟在列,钧天罢、筍虡都闲。妖饶似,晓镜乍开,绿沁眉山。 休夸瘦枝疏影,湘裙窄、一钩龙麝随鞍。便更做、山人倦赏,畏冷无欢。争奈冰瓯彩笔,题诗处、珠琲斓斑。清宵永,相对莫放杯寒。
qiǎn rǎn cháng   qīng yún hàn é   shān xíng fāng hái zuì hǎo shì xiāng yíng   è nèn hóng gàn céng jiàn jīn zhōng zài liè   jūn tiān sǔn dōu xián yāo ráo shì   xiǎo jìng zhà kāi   绿 qìn méi shān
xiū kuā shòu zhī shū yǐng   xiāng qún zhǎi gōu lóng shè suí ān biàn 便 gēng zuò shān rén juàn shǎng   wèi lěng huān zhēng nài bīng ōu cǎi   shī chù zhū bèi lán bān qīng xiāo yǒng   xiāng duì fàng bēi hán