凤凰台上忆吹箫 次清炤韵

清代 李雯
漏咽铜龙,风销蜡凤,醒来犹倚香篝。对双鸾临镜,妆罢还羞。 满目青山画里,萦别绪、生怕凝眸。难消受,一庭芳草,半只帘钩。 悠悠。春风度也,这千万垂杨,不系扁舟,自吹箫人去,凤锁云稠。 应念别时清泪,登临处、回首江流。江流下,落花飞絮,遍写离愁。
lòu yàn tóng lóng   fēng xiāo fèng   xǐng lái yóu xiāng gōu duì shuāng luán lín jìng   zhuāng hái xiū
mǎn qīng shān huà   yíng bié shēng níng móu nán xiāo shòu   tíng fāng cǎo   bàn zhǐ lián gōu
yōu yōu chūn fēng   zhè qiān wàn chuí yáng   piān zhōu   chuī xiāo rén   fèng suǒ yún chóu
yīng niàn bié shí qīng lèi   dēng lín chù huí shǒu jiāng liú jiāng liú xià   luò huā fēi   biàn xiě chóu