凤凰阁 春晴

清代 吴绮
听朝来窗下,几声灵鹊。晓霞影透真珠幕。最喜梅花台榭,暖生红萼。 把燕子、芹泥干却。佳人呵手,镜里尽情梳掠,还教安顿秋千索。 思昨日雨和风,何等轻薄。怎忍将春闲着。
tīng zhāo lái chuāng xià   shēng líng què xiǎo xiá yǐng tòu zhēn zhū zuì méi huā tái xiè nuǎn shēng   hóng è      
yàn zi qín gàn què jiā rén shǒu jìng   jìn qíng shū lüě hái jiào   ān dùn qiū qiān suǒ      
zuó fēng   děng qīng zěn rěn jiāng chūn xián zhe