凤凰阁

宋代 佚名
遍园林绿暗,浑如翠幄。下无一片是花萼。可恨狂风横雨,忒煞情薄。尽底把、韶华送却。杨花无奈,是处穿帘透幕。岂知人意正萧索。春去也,这般愁、没处安著。怎奈向、黄昏院落。
biàn yuán lín 绿 àn   hún cuì xià piàn shì huā è hèn kuáng fēng héng   shà qíng báo jìn sháo huá sòng què yáng huā nài   shì chù chuān 穿 lián tòu zhī rén zhèng xiāo suǒ chūn   zhè bān chóu méi chù ān zhù zěn nài xiàng huáng hūn yuàn luò